Kết quả tìm kiếm cho "món ăn chân quê"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1877
Một tô bún với sợi to, cá vàng óng, rau xanh, nước dùng đậm vị tưởng như chỉ là những nguyên liệu quen thuộc nhưng khi ăn cùng nhau lại tạo thành một món ăn dân dã, đậm hương vị đồng quê Bắc Bộ.
Có những vùng đất người ta nhớ bởi một danh thắng. Có nơi được nhắc đến bởi một dòng sông, một ngọn núi hay một di sản. Nhưng cũng có những vùng đất mà khi nhắc tên, trong tâm trí người ta hiện lên cả một không gian văn hóa, một chiều sâu lịch sử và một cảm giác thân thương rất khó gọi thành lời. An Giang là một vùng đất như thế.
Mùa mưa lụt ở xứ Quảng từng là mùa của những con dế cơm bò ra khỏi hang, cũng là mùa lũ trẻ theo cha ra bãi biền bắt dế. Món dế chiên giòn, bánh xèo dế cơm gợi nhớ ký ức bên bếp lửa.
Từ cuối năm 2006 khi vừa bước vào đại học, anh Nguyễn Văn Phương (bút danh Chân Phương, ngụ xã Phú Tân) tự mày mò trên internet và luyện từng nét chữ bằng bút bi trên giấy do thời điểm đó môn nghệ thuật này chưa phổ biến. Niềm vui của anh đơn giản là lòng yêu thích nét đẹp chữ Việt và sự "mê hoặc" từ những mẫu thư pháp của các bậc tiền bối.
Ở vùng ngập mặn miền Tây, ba khía không chỉ là món ăn dân dã mà còn gắn với một thú vui quen thuộc của người dân quê. Chỉ với đoạn cây ngắn và sợi dây buộc thành vòng, người ta đã có thể đi câu ba khía.
Mùa nước nổi từ lâu đã là một phần không thể tách rời trong đời sống cư dân miền Tây Nam Bộ; nước về mang theo phù sa, nguồn lợi thủy sản và cả những giá trị văn hóa được trao truyền qua nhiều thế hệ.
Mỗi mùa tựu trường, mùi giấy mới lại làm tôi nhớ má, nhớ những mùa xưa cũ. Nhớ một thời đi học bằng đôi chân lội nước, bằng những cuốn sách chuyền tay và bằng niềm hy vọng lặng lẽ của những người lớn đặt vào con cái.
Mùa nước nổi mang đến cảnh quan, sản vật và những trải nghiệm đặc trưng của miền Tây. An Giang đang tìm cách biến lợi thế này thành sản phẩm du lịch, tạo thêm sinh kế cho người dân và sức hút cho vùng đầu nguồn.
Kỷ niệm 138 năm Ngày sinh Chủ tịch Tôn Đức Thắng (20/8/1888 - 20/8/2026), về Cù lao Ông Hổ, về với Đền tưởng niệm bên dòng Hậu Giang là trở về với cội nguồn của một nhân cách lớn...
Từ những mẹt bánh nhỏ bên góc chợ, bánh cam mặn, bánh chuối chiên, bánh bò chiếc lá hay bánh khoai mì nhân chuối vẫn giữ được chỗ đứng trong đời sống chợ quê An Giang. Không cầu kỳ, những món quà vặt này đang trở thành một phần ký ức và sinh kế của nhiều gia đình.
Sáng đi chợ quê, gặp chị ngồi bên những bó hẹ nước, rau chốc xanh mướt, tự nhiên thấy lòng chùng xuống. Có những thứ rau chỉ cần nhìn thấy thôi là ký ức đã tự biết đường trở về. Không cần ai gọi, không cần cố nhớ. Nó trở về bằng mùi bùn non, bằng màu xanh của đồng ruộng, bằng những bữa cơm nghèo mà ngon đến nỗi lớn lên rồi vẫn còn thèm.
Sáng sớm, đoạn quốc lộ 91C qua ấp Hà Bao 2, xã Vĩnh Hậu (An Giang) rộn ràng người và xe. Dọc tuyến đường, các quán nhỏ lần lượt mở cửa. Hương cà phê nóng hòa cùng mùi bánh mới, mùi tung lò mò nướng trên than hồng tạo nên một buổi sáng rất riêng ở làng Chăm Đa Phước.